Saturday, January 20, 2018

Sang ngang

___________________

 Kim Trúc hát theo lời yêu cầu của Thầy NNH ...

PKT



Đồi cũ còn đâu


Se lòng heo may


Ký ức tuổi thơ của tui ( Duyên Nợ TT)


________________

HÀ MỸ NHAN



DUYÊN NỢ tt..

     Đó là một ngày trời trong xanh với những đám mây trắng điểm xuyết bồng bềnh đẹp như tranh vẽ. Hôm nay là ngày Nhóm Họ,  cả xóm rộn ràng xúm nhau phụ  tiếp dùm cho đám cưới chú Bảy. Thôi thì mỗi người một tay ai mần được gì thì mần. Thanh niên trong xóm kẻ đi bắt heo bên sông dìa . Người thì lo hè túa nhau vô vườn chặt cây đủng đỉnh , đọt dừa non và chuối cây dìa dựng rạp. Bi giờ mới thấy phục cái sự khéo léo của đám thanh niên nhe. Ba tui vừa là bạn lối xóm vừa là bạn lính trong bót Vĩnh Lạc nên có mặt ở nhà chú rể thiệt sớm để phụ dí anh em bạn đi mượn bàn ghế ở xóm về chất 1 đống rồi quay qua dựng rạp cưới. Vật liệu đốn dìa để giữa sân rồi ai nấy người chẻ tre làm sườn rạp cưới, người nào khéo  tay thì thắt lá dừa, người kết bông đủng đỉnh giống y như bức màn có  chữ SONG HĨ. Cổng rạp đẹp rực rỡ với bảng TÂN HÔN màu đỏ chót. Hai bên cổng , lá dừa được thắt hình long phụng đuôi dài mấy thuớc xòe ra như đương múa. Cột tre được ốp bẹ chuối láng bóng quấn giấy xanh đỏ tím vàng ta nói đẹp lộng lẫy luôn. Xong đâu đó các anh sắp xếp bàn ghế ngay ngắn rồi phủ khăn trải bàn đỏ rực đúng như  tinh thần đám cưới hết biết nhen. 

Mưa đêm cuối năm


Friday, January 19, 2018

Tháng giêng nhớ hải chiến Hoàng Sa


Lời thề

Thơ Chương Hà
Diễn ngâm Hà Thu
PPS Nhật Thụy Vi

em đi trên cỏ non

THƠ ĐỖ PHỦ

___________

CHÂN DIỆN MỤC



NHỚ EM (I)

Táng loạn văn ngô đệ
Cơ hàn bạng Tế Châu
Nhân hi thư bất đáo
Binh tại kiến hà do
Ức tạc cuồng thôi tẩu
Vô thì bệnh khứ ưu
Tức kim thiên chung hận
Duy cộng thủy đông lưu

Đỗ Phủ

Thursday, January 18, 2018

Đêm họp mặt ngày 5 tháng 1 năm 2018 tại Melbourne Úc Châu

Người Mẹ

________________

NGUYỄN NGỌC HOÀNG



Tôi bấm nút “Save” để giữ lại dữ kiệm, thở phào. Cuối cùng cũng viết xong bản kế hoạch chi tiết cho công trình thiết kế phần mềm của tôi năm nay, 2018. Ngày mai là thời hạn tôi phải nộp bản kế hoach để duyệt xét. Toàn bộ dự trù 10 tháng, bắt đầu từ tháng Hai đến cuối tháng Mười Một. Phần nhân sự có bốn kỷ sư phát triển phần mềm, kể cả tôi. Hầu hết tuổi trung bình trong công ty là dưới bốn mươi. Dĩ nhiên trừ một số ngoại lệ ở tuổi trên năm mươi, thường là công tác quản lý nhiều hơn là phát triển, thiết kế. Theo thời gian, đến một mức tuổi nào đó, khả năng sáng tạo, tiếp thu cái mới giảm đi, chỉ còn lại kinh nghiệm. Nhưng nếu sự tích lũy của kinh nghiệm không được cập nhật với hiện đại thì đôi lúc cũng không có giá trị tồn tại. Nhất là nền công nghiệp “mạng toàn cầu” hiện nay. Thống kê cho thấy, hơn 60% là người xữ dụng, tiêu dùng hơn là phát triển, sáng tạo nhu liệu và những ứng dụng mới. Thời gian và cuộc sống hằng ngày mà chúng ta phải đương đầu, bàu mòn những cảm ứng của cái mới. Chỉ còn lại là phản ứng của thói quen, cầu toàn và lo sợ mọi rủi ro. Với tôi, điều đáng sợ nhất không phải là tuổi thời gian, mà sự cằn cỗi của tâm hồn già nua của cảm xúc. Thành kiến và cố chấp là kết quả tất yếu của hai điều đáng sợ nầy: “hãy đốt một que diêm, hơn ngồi nguyền rũa trong bóng tối”! Đôi khi nước mắt là những hạt ngọc châu, quý báu hơn chúng ta tưởng. Nước mắt và biển muôn đời vẫn mặn, còn khóc là còn cảm nhận được hạnh phúc đời thường. Tôi yêu con người bình thường chung quanh: người kỷ sư anh công nhân hãng điện toán, chị làm móng tay, chú chạy bàn quán phở... đem từng đồng tiền nhỏ về cho vợ con và chắt mót tiền dành dụm gửi về nuôi em cháu ăn học ở quê nhà. Quê hương trong tôi là con sông chảy êm đềm trước nhà nội; là ngôi trường nhỏ ở đầu làng, ở chợ huyện; là nơi chốn của những hẹn hò tuổi mới lớn; là lớp học đơn sơ thiếu thốn mà tôi đã dạy một thời tuổi trẻ; là những xóm làng xa xăm, ẩn mình trong vài vườn cây ăn trái hay phía bờ bên kia của thửa ruộng trước, sau nhà.

Wednesday, January 17, 2018

Duyên đến, duyên đi


Ký Ức tuổi thơ của tui (tiếp theo)DUYÊN NỢ

____________________

HÀ MỸ NHAN




Ba tui tuy là đàn ông con trai mà nước da trắng hồng, môi đỏ au, tay chưn đỏ như son. Đã vậy tính ba hiền lành ít nói và nhát gái. Cho nên mới có một giai thoại rất mắc cười . Các bạn ba hay kể lại cho tụi tui nghe.
    Lúc ba tui chừng 17 , 18 tuổi , mùa hè nhà vườn mướn người chặt mía . Nhằm lúc rảnh rổi ba theo đám anh em bạn đi chặt mía kiếm thêm  tiền xài. Cả đám cũng chục mạng chèo ghe theo các vườn xa xa vài chục cây số. Vì trời nắng nóng như đổ lửa nên ai nấy đều lấy khăn chàng tắm ( khăn rằn) bịt đầu cổ mặt mày kín mít chỉ chừa 2 con mắt đặng mà dòm. Ruộng mía cả chục mẫu nên họ phải làm năm mười bữa mới xong. Xế chiều cả đám đờn ông đờn bà mần rồi tụ lợi cái hiên nhà của chủ vườn ăn uống rồi đợi chủ trả tiền công nhựt. Đám thợ nào đi chung thì ngồi ăn cùng mâm , vừa ăn họ vừa chọc ghẹo nói cười rôm rả . Chỉ có ba tui ngồi nín thinh ăn cơm. Đầu ba còn đội khăn  chàng tắm cột chéo dưới càm. Ba bận bộ bà ba đen nên càng thấy lộ nước da trắng muốt. Đợi đám thợ ăn cơm rồi ông chủ nhà mới đi từng mâm phát tiền. Ông người vui vẻ nhân hậu nên ai cũng mến. Tới mâm cơm của ba ông nói: 
   - Mấy cậu ăn uống rồi xuống sông tắm rửa rồi tối lấy nóp vô hàng va nhà tui mà ngủ nghen. Hàng ba nhà tui rộng mà dài lắm các cậu cứ ngủ thái mái.
   Quay qua ba tui ông nói tiếp:

Họa: "Chiều" thơ Viễn Xứ


Tuesday, January 16, 2018

Chiết Tự Lâm Thị Dung


ĐÔI LỜI THƠ VỤNG TIỄN NHAU


CÁI TÔI CỦA NGƯỜI VIỆT NAM


Từ Thức (VNTB) - 



Tại sao cái tôi, cái ‘’égo‘’ của người Việt lớn thế? Tôi gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho mình là vĩ nhân. Không phải chỉ vỗ ngực, còn trèo lên nóc nhà gào khản cổ: tôi giỏi quá, tôi phục tôi quá, tại sao tôi tài ba đến thế?

Một lần ngồi nhậu với 5 ông , có cảm tưởng ngồi với 5 giải Nobel văn chương. Những ông như vậy, nhan nhản. Nói "ông", vì hầu như đó là một cái bệnh độc quyền của đàn ông. Như ung thư vú là bệnh của đàn bà.
In một hai cuốn sách tào lao tặng bố vợ, nghĩ mình ngồi chung một chiếu với Marcel Proust, Victor Hugo. Làm vài bài thơ, câu trên (vần hay không) với câu dưới, nghĩ mình là Beaudelaire, Nguyễn Du tái sinh. Lập một cái đảng có ba đảng viên, kể cả em gái và mẹ vợ, nghĩ mình là lãnh tụ, ăn nói như lãnh tụ, đi đứng, tắm rửa như lãnh tụ. Viết vài bài lăng nhăng, đầu Ngô mình Sở, nghĩ mình là triết gia, trí thức, sẵn sàng dẫn dân tộc đi lên (hay đi xuống). Học gạo được cái bằng (chưa nói tới chuyện mua được cái bằng), nghĩ mình đã kiếm ra điện và nước nóng.

ĐẦU TƯ

___________________

CHÂN DIỆN MỤC

       
 Tổng thống Mỹ Johnson nói: Đầu tư cho giáo dục là đầu tư chắc chắn nhất, hữu hiệu nhất cho tương lai quốc gia!

Câu nói này không phải là tuyên truyền, khoa trương, mà là sự thật!

        Do Thái, Nhật cũng rất trọng việc đầu tư cho giáo dục, nhưng không "Vĩ Đại" bằng Mỹ! Mặc dù ở Mỹ cái gì cũng có tính cách thương mại (!!!), nhưng giáo dục ở Mỹ ngốn rất nhiều tiền bạc, công sức, ý chí, sáng kiến, tấm lòng...!

Cái ông Pháp vẫn tự hào là văn minh trước, Paris là thủ đô của văn hóa thế giới! Nhưng ngày nay... ông ta bơi theo Mỹ không kịp!

Monday, January 15, 2018

Ôm mối tình đầu


Sài Gòn, cà phê và nhạc sến

_______________



VŨ THẾ THÀNH
Bè bạn về phép lại kéo nhau ra quán nhậu. Nhậu đã rồi tới quán cà phê Chiêu đường Cao Thắng. Ở quán nhậu thì tranh nhau nói, tới quán cà phê, chẳng thằng nào buồn nói. Cà phê và khói thuốc. Cà phê nhỏ giọt. Giọt có buồn không? Mờ quá không thấy giọt, nhưng nỗi buồn thì thấy.

“…Tách cà-phê ấm môi,
Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi…”
(Hai Mùa Mưa)
Thằng bạn ở Thụy Sĩ về chơi VN, trên đường tới Hội An, ghé quán cà phê ven đường, “Cho ly cà phê đá Sài Gòn đi bà chủ”. Cà phê mang ra, chưa nếm, y đã lắc đầu, “Không phải. Cà phê là cà phê kiểu Sài Gòn, có biết không?”. “Dạ, dạ… biết”. Dân miền Trung nhẫn nại. Cái gì cũng biết, trừ những cái không biết. Ly cà phê khác mang ra. Cũng không phải!

Chiều


Chúc mừng năm mới

TẾT ta sắp đến rồi !  Hổm nay nghe quá nhiều tân nhạc Xuân.  Nay tôi xin mạn phép "đổi món" : Vọng cổ Bài Ca Chúc Mừng Năm Mới để quý vị nhớ đến nhạc cổ truyền Việt Nam.
Thân kính
LÝ MỸ HẠNH
________________

Tác giả Ngọc Phúc
Trình bày Tịnh Đế Liên Hoa Lý Mỹ Hạnh

Sunday, January 14, 2018

Lý Hậu Giang

________________

Thơ Đỗ Thị Minh Giang
Nhạc Nguyễn văn Thơ
Ca sĩ Bạch Lan