Sunday, February 19, 2017

Tình Muộn


                                                          

____________________

Trích trong tập truyện “Mẹ Và Những Mùa Xuân” của Hoàng Nguyên Linh.

Image result for tình muộn
                                                                                        
      Nơi tôi dạy ngày trước là một trường nữ trung học nổi tiếng ở Thủ Đô. Thành phần ban giảng huấn đa số là phái nữ, nam giáo sư chỉ có vài vị. Hôm khai giảng năm đó có một nam giáo sư mới đổi về và hiện diện trong cuộc họp đầu tiên của hội đồng giáo sư.  Bà hiệu trưởng giới thiệu  chàng với mọi người. Đôn đứng lên cúi đầu chào. Hội đồng gíao sư vỗ tay mừng đón Đôn. Đôn cúi đầu một lần nữa như để cám ơn tràng vỗ tay của các bạn đồng nghiệp rồi mới ngồi xuống. Đôn ngồi bên tôi. Chàng người nhỏ bé, dáng dấp hiền lành và hơi nhút nhát trước trước các nữ đồng nghiệp. Đôn còn rất trẻ, có thể kém tôi cả mười tuổi, đó là ý nghĩ ban đầu của tôi về chàng. Đôn dạy toán còn tôi dạy môn Việt Văn. Tôi với chàng dạy cùng giờ và những lúc ra chơi Đôn hay đến ngồi bên tôi để nói chuyện. Tôi nghĩ sở dĩ Đôn hay ngồi bên tôi có lẽ vì ngày đầu Đôn đã ngồi bên tôi nên như là một thói quen? Ngày tháng kế tiếp nhau, Đôn vẫn nói chuyện với tôi bình thường nhưng thỉnh thoảng tôi bắt gặp đôi mắt chàng hơi khác lạ. Cái giác quan thứ sáu cho tôi biết là Đôn thích tôi nhưng chàng rất kín đáo theo cái kiểu “yêu trộm nhớ thầm”. Tôi đã lập gia đình và có một con. Có lẽ “gái một con trông mòn con mắt” nên chàng thích nói chuyện với tôi ?

Không toại & Xoải cánh


Saturday, February 18, 2017

Cõi mù sương

_________________________

Đây là một công trình thật tuyệt vời từ anh Đông Nguyễn phu quân của nhà văn Nguyên Nhung  đã upload cả quyển"Cõi Mù Sương" của hiền thê lên online, như một quyển sách cầm tay, để tác phẩm có thể phổ biến rộng rãi. bay xa hơn đến tay bạn đọc khắp nơi.

Chân thành cám ơn anh Đông & NN, đồng thời  HTTL xin trân trọng giới thiệu "Cõi Mù Sương" đến cùng Qúi Thầy Cô &  thân hữu TH bốn phương ...

Thân ái


fliphtml5.com
CÕI MÙ SƯƠNG - Truyện dài của Nguyên Nhung

Xin Click vào tên truyện Cõi Mù Sương nằm bên dưới cuốn sách

Bạn vong niên

______________




               http://tntmediasandiego.com/doc-truyen-ban-vong-nien-tg-hai-hung-sg

Quên


Đại anh hùng

_______________

CHÂN DIỆN MỤC

Khi ta ca tụng một Anh Hùng để đề cao tài năng của Người , hoài bão của Người , lòng yêu nước thương dân của Người : thì ta có toàn quyền chỉ nói mặt tốt để làm gương cho thanh niên , những người đang có hoài bão ... !

     Nhưng khi ta muốn mô tả một Anh Hùng trong xã hội Người đang sống , trong khung cảnh Người đang hành động thì ta có quyền nói cả mặt tốt mặt xấu : Đó là chân dung Ngài ! Nhân vô thập toàn mà !!!
     Hiểu thế rồi , ta sẽ vô cùng hãnh diện với 60 năm biến động , bùng nổ hào khí Bắc Trung Nam . 60 năm tang bồng hồ thỉ , đoàn kết Kinh Thượng , Di cư , vỡ hoang , mơ mộng ...

Không toại


Hứa cuội


Friday, February 17, 2017

Thuở ấy thơ còn non mùi sữa (1)


Image result for tHƠ

______________

HUYỀN CHIÊU


Một hôm ông anh rể của tôi bẽn lẽn mang đến nhà tặng tôi một tập thơ. Nếu anh đem tặng một lượng vàng chắc tôi còn ít ngạc nhiên hơn. Ông anh của tôi là một người chồng, người cha hiền lành chất phác. Ngoài công việc bận bịu ở xưởng sửa xe hơi, anh không đọc sách, không nghe nhạc, không xem TV. Vậy anh làm thơ lúc nào và anh làm thơ để làm gì khi cuộc sống khá ấm êm, việc làm vất vả nhưng thu nhập khá?
Trân trọng và tò mò tôi đọc hết tập thơ. Thơ anh cũng giống như các tập thơ tôi được tặng. Nhiều nhất là thơ về bốn mùa, thơ trời nắng, trời mưa, thơ nhớ mẹ, nhớ một bóng người xưa, thương đứa con gái đi lấy chồng xa, thương một người bạn vừa mới chết…



Hai hôm sau anh thợ may trong xóm cũng mang đến tặng tôi một tập thơ và tôi rất cảm động khi đọc thơ anh:
Chút tình thơ ca vương vấn
Sợ mai cách trở nước mây

Một đóa quỳnh hoa nở muộn
Ta ngồi ngắm bóng trăng suông

Buồn tình lên non tìm nhớ

Bỏ quên dưới phố vần thương

Buồn ngắm trăng sao vời vợi
Ngàn năm bóng nguyệt vô thường” (2)

Cảm động vì có lẽ chỉ có tôi mới hiểu tại sao tác giả lại “lên non tìm nhớ.”

Tình Xa


NGƯỜI ĐƯA THƯ


Image result for người đưa thư

_________________

NGUYÊN NHUNG

      
 Thời gian mới định cư ở Hoa Kỳ, khi đến cư ngụ khu chung cư nhiều người Việt tôi đã thấy ông ta. Đó là người đưa thư, có bộ râu hung hung xồm xoàm viền quanh miệng, khiến thoạt nhìn người ta thấy ông có nét một ông già Santa Claus mỗi mùa Giáng sinh. Nụ cười hiền, đôi mắt xanh mông mênh màu biển, ông là người đều đặn mang niềm vui cho đám cư dân sống ở chung cư, đa số mới từ Việt Nam sang, thường ngóng những cánh thư ở quê nhà.
            Ông ta trạc độ ngoài năm mươi, dáng dấp khỏe mạnh, khó đoán tuổi cho chính xác vì bộ râu xồm xoàm đó. Mỗi buổi chiều, khi chiếc xe của Bưu Điện chạy vào con dốc đầy ổ gà, nơi đặt mấy thùng thư đã thấy có người đứng đợi. Đa số là người già, không biết làm gì cho hết ngày, đi lấy thư cũng là một cái thú. Ông ta bỏ thư vào từng hộp thư của mỗi nhà trong xóm, xong lái xe đi, không quên giơ tay vẫy mấy đứa trẻ đang chơi đùa trên khoảng sân trống.
            Mãi cho đến một hôm, trời mùa đông lại mưa tầm tã, tôi thấy người đưa thư ngừng xe trước cửa căn chung cư, rồi chạy ào vào hiên gõ cửa, đưa cho tôi một lá thư. Lá thư của người bạn học từ Việt Nam gửi sang, đề trúng tên người gửi và địa chỉ "zip-code", nhưng thiếu số nhà của căn chung cư, không hiểu sao ông ta lại biết là của tôi. Chính vì thế mà tôi biết ông đọc được tiếng Việt, lại còn quen cả tên của người nhận thư, rồi vì sợ thư không đến tay người nhận, thay vì trả lại cho Bưu Điện, ông mang thư đến thẳng nhà tôi.

Thursday, February 16, 2017

Nghề Thầy

__________________

Bài chuyển đến từ Hồ Lý Ngọc


https://app.box.com/s/ly9ikphehmvk2hk9cdc6ddgmxh359apz

Hình chụp trước sân trường ( ban giáo sư Việt văn của trường NTT năm 1974), thầy Cao Vị Khanh tức Võ Trung Hiền đứng kế cô Phạm Ngọc Dung từ bên phải qua( hàng sau)


ẢO ẢNH

Tuesday, February 14, 2017

Màu nắng


Valantines Day: Chuyện về chị Kim Chi



ValentinesDay

ChuyệnVề Chị Kim Chi

February 14, 2017I

Hôm nay, 14 tháng Hai, Velentine 2017, mời đọc một chuyện tình thời chiến của tác giả từng nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Bác sĩ Vĩnh Chánh, tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh, là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù cấp tiểu đoàn và gắn bó với đơn vị chiến đấu cho tới giờ phút cuối tại vành đai Sàigon ngày 30 tháng Tư. Bác sĩ Vĩnh Chánh hiện là cư dân Mission Viejo, hội viên hội Ái hữu Y Khoa Huế hải ngoại.

Bác sĩ Vĩnh Chánh

Valentine's day


Tưởng Như Là Tình Yêu …

Image result for chia tay
_____________

GIANG TRÂN


Một …

Nghe tiếng mời “Vào đi”, Trọng vuốt lại vạt áo coat, mở cửa bước vào. Người đàn bà ngồi sau bàn giấy bừa bộn vẫn cắm cúi chăm chú nhìn vào cuốn sổ mở rộng trước mặt, chẳng buồn ngẩng lên nhìn, chỉ đưa ta ra hiệu:
- Mời ngồi.
Trọng lặng lẽ kéo chiếc ghế cạnh bàn ngồi xuống chờ đợi. Bà chủ nhà in “Đời Mới” hình như đang chán nản hoặc bực bội với những gì vừa đọc, thở dài đóng cuốn sổ, ngồi thẳng người trong chiếc ghế bành, đưa mắt nhìn Trọng:
- Chào ông. Phải Trọng không?
Trọng gật đầu:
- Vâng. Chào bà.
Trọng nhìn thẳng vào mặt người đàn bà mà anh đã nghe tiếng nhiều lần nhưng hôm nay mới có dịp gặp mặt. Diệp không còn trẻ nhưng nét xuân sắc vẫn còn phảng phất, khuôn mặt trang điểm cẩn thận nhưng vẫn không dấu được những nếp nhăn trên khoé môi. Diệp cũng nhìn thẳng vào mắt Trọng, cái nhìn của gần như soi mói khiến Trọng lịch sự đưa mắt lảng tránh. Diệp ngửa người trên ghế:

Chuyện con nít Việt trên xứ người


Image result for chuyện vui con nít

_____________
CA NƯỚC ĐÁ

Sáng nay được nghỉ, thật là may mắn, vì nếu phải đi làm tui thật sự  không biết làm sao, mình ên tui mà thanh toán hết  nổi cái đống tuyết chung quanh xe để chạy xe ra mà đi làm, cũng bởi trận bảo tuyết dầy đặc ngày hôm qua ...  
Yah  huhu ... thế là vừa cà phê tui vừa chui vô phây tám nữa,  không tám thì làm gì bây giờ đây trời? 
Kẹt cứng, bó rọ trong nhà, dọn dẹp thì đã làm tám đời dương rồi, mà có bày đâu để mà dẹp chứ? Có quýnh đâu mà bày binh bố trận chi ta???...hihihi 
Nấu cơm hả, chiều mới nấu lận mờ.  
Ở xứ Việt Nam tui, hở ra là ai cũng than "Nghèo" nhưng ngày ăn 4 cử,  còn ở xứ này ăn có 1 bữa mà thôi, mấy bữa kia nhà có gì thì ăn cái nấy. Tạm tạm để cho cái bao tử nó có việc mà làm dzị mờ. Không cho nó làm việc nó mà đình công lên là rỏ khổ...

Để coi, vừa nhào vô là bà bạn già Cà Ná Điên ở Nouveau Brunswick hỏi 1 câu, đọc là thấy ớn lạnh xương sống rồi: 

Monday, February 13, 2017

Ở một nơi ai cũng quen nhau


Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU ! Để tôi kể em nghe về một ngôi trường

Em đã yêu

__________________

Thơ Hồng Thúy
Nhạc Đỗ Quân
Tiếng hát Lâm Dung
Slide Show Duy Hân




Nghiêng xuống hàng cây nắng đợi chờ
Hóa từng sợi nhỏ giọt tà dương
Thả trên vai nặng màu thương nhớ
Nắng sớm xôn xao biết hẹn hò

Sunday, February 12, 2017

Tiếng Thu xưa

_____________

Phần Kết
Vọng Cổ Thương An
Tiếng ca Kim Trúc
Karaoke Nguyễn Thiện Thanh

Đẹp tuyệt Lan Hường ...


Sân khấu thành phố vắng tiếng hát cải lương!


Bầu trời đầy chuông vàng vọng cổ: Sân khấu thành phố vắng tiếng hát cải lương!
MINH VƯƠNG & LỆ THỦY



_______________

Chuyển đến từ Chị Lý Mỹ Hạnh

NGUYỄN PHƯƠNG

Tết Đinh Dậu 2017, theo dõi sân khấu cải lương ở Việt Nam, tôi thấy không có quảng cáo hát Tết nhiều như trước năm 1975. Các rạp hát ở THHCM, Nhà hát Thành Phố, Nhà hát Hòa Bình, Trung Tâm Ca Nhạc Lan Anh, Nhà hát Bến Thành, Rạp hát Thủ Đô Chợ Lớn, đều không có chương trình biểu diễn nghệ thuật. Lịch biểu diễn của các nhà hát này gần như trống trơn.
Trung Tâm Nghệ Thuật Cải Lương Hưng Đạo (tức rạp Hưng Đạo cũ) được chủ thầu xây dựng bàn giao từ ngày 18/ 4/2014, phải sửa chữa lại đến nay mới khai trương hát trong dịp Tết Đinh Dậu 2017. Nhà hát Trần Hữu Trang khai trương rạp mới và hát Tết Đinh Dậu với ba tuồng: Hiu Hiu Gió Bấc, Hồn Ma Báo Oán, Mộng Hoa Vương.
Trung Tâm Nghệ Thuật Cải Lương Trần Hữu Trang chỉ có 680 ghế mà hát Tết này, vé bán không được nửa rạp (Trước 1975 rạp Hưng Đạo cũ có 1200 ghế, hát Tết nào cũng hát hai suất từ mùng một đến mùng 7 mà vé hát bán hết rạp, phải thêm ghế súp trên đường đi hai bên hàng ghế giữa từ cuối rạp đến gần sát mặt tiền sân khấu.)
Khán giả nói: “Hát Tết mà không kiêng kỵ, tuồng Hiu Hiu Gió Bấc, tuồng Hồn Ma báo Oán, ai mà đi coi? Xui cả năm! Tuồng Mộng Hoa Vương thì kết cuộc sứ thần Ngô Trung Cảnh bị giết chết, Mộng Hoa Vương đưa xác của Ngô Trung Cảnh lên thuyền, bà bỏ ngôi vương nữ, hộ tống xác chết người yêu về cố quốc của kẻ bạc mạng! Tuồng chết chóc, đau thương mà đem ra hát Tết, chỉ có Quỷ vương đi coi thôi !”. Họ nói Quỷ vương xem hát, chắc ý muốn nói là các ủy viên cộng sản!