Wednesday, April 25, 2018

Tình Vợ người thương binh

_____________________________

Tình Vợ
        
Người Thương Binh

HÀN THIÊN LƯƠNG



Anh đi khói lửa mờ sông núi
Bỏ áo thư sinh mặc chiến bào
Em giữ khung trời sầu kỷ niệm
Chờ ngày tương ngộ - biết bao lâu?

Từng bước lâm hành vạn nỗi đau
Chinh chiến người đi chịu dãi dầu
Em trong khung cửa ôm niềm nhớ
Lo đến ngày mai chắc bạc đầu!?

Tiếng súng từ xa thường vọng lại
Sợ lắm làm sao? - chỉ nguyện cầu:
Mong được bình yên ngoài quan ải
Em luôn thao thức giữa đêm thâu!

Chiến tranh không biết bao giờ dứt
Cạn hết ngày xanh cạn tưổi đời
Gặp nhau ngắn ngủi trong ngày phép
Rồi phải chia tay nghẹn cả lời

 Một buổi tương phùng thật xót xa
Anh nằm bất động trên băng ca
Biết bao tiếng khóc sầu bệnh viện
Lòng đau như cắt mắt em nhoà!

Anh dần hồi phục buồn thương tật
Em làm hiền phụ của phế binh
Yêu thương chiến sĩ vì non nước
Cho đời an lạc… phải hy sinh!



Hoa Sầu Đâu


TUỔI THƠ và CUỘC ĐỜI kỳ 7

Cám ơn Kim Trúc đã chuyển bài
TH
_______________

HÌNH TOÀN


.....Qua ba tháng hè tôi trở lại trường vào năm đệ lục (niên học 69-70) vẫn học chung với Liên, Diệu và thêm vài đứa bạn mới, vẫn thích ngồi ở xóm nhà lá  

cho dầu tôi có đến lớp sớm vẫn đi xuống dãy bàn chót hoặc kế chót, nhưng tôi thích ngồi ngoài bìa hơn vì ra vô không phải tránh mấy đứa kia, có gì dễ dong 

Lúc đầu Việt văn học với cô LtkTrinh, cô người Huế tóc dài xoã ngang lưng 

áo dài tím Huế phất phơ mang mắt kính không biết vì cận hay làm duyên cho có vẽ đạo mạo, giọng thì đặc sệt Huế nhẹ nhàn dễ thương( nhưng thật tình mà nói lúc đầu tôi nghe tiếng được tiếng mất)

Tháng Tư Ngậm Ngùi

______________

Huyền Thoi Thnh Hương
 
Tác gi đã nhn gii Danh D Viết V Nước M t 2006 vi bút hiu Huyn Thoi. Mt s bài viết khác ca côđược ký tên Thnh Hương. Nay hai bút hiu hp nht, thành mt tác gi thân quen ca sinh hot Vit Báo. Tác gi hin cư trú và làm vic ti min Bc California. Bài mi  ca cô danh cho tháng Tư 2018
***

Năm nay lễ Phc Sinh nhm ngày 01 tháng tư. Nhưng  cũng nhm ngày April Fool. Ngày này thiên h tung tin vt vô tôi v ri vi vàng ci chính! 

Trong vườn nhng cây Daffodil đã tàn, nhường cho my bi tulips đ mu khoe sc.

Lục bát tháng Tư


__________________

LỤC BÁT THÁNG TƯ
  
(viết tặng những tha hương)

NGUYỄN NGỌC HOÀNG

********************

Hôm qua chợt nắng bên thềm
Vàng theo bóng ngã mùa lên gió chiều
Lao xao khung cửa buồn hiu
Dường như có tiếng chân dìu dặt qua

Tháng tư mùa những hương xa
Về đây đánh giấc lược là ngủ quên
Tóc thôi rũ sợi vai mềm
Môi thôi quên những êm đềm dấu môi

Bàn tay ai dáng đứng ngồi
Dấu xưa theo ánh mắt thôi cũng đành
Có hôm gương chợt nhìn quanh
Thấy trong hư ảnh những hình bóng xưa

Tháng tư ơi, nắng vàng thưa
Mùi hương phấn cũ còn chưa khuất mờ
Khóe môi sao cũng tình cờ
Nếm trong khói tỏa chút xơ xác lòng

Giọt buồn mặn cả hư không..!






Tuesday, April 24, 2018

Một mình trên biển


Ngộ Đạo Thi

________________

PHẠM KHẮC TRÍ


Bài hành ... tháng tư




BÀI HÀNH ... THÁNG TƯ
***************
CAO VỊ KHANH


Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Từ đêm vỡ tuyến lạc ven đô
Người thua trận chót đền trăm tuổi
Ta gánh thù sâu chốn hải hồ
Những tưởng mười năm đời sáng lại
Ta về bươi kiế́m miểng xương khô
Vét hết oan khiên người lỡ vận
Vùi sâu xóa dấu một hoang mồ
Ta đi rong khắp Nam cùng Bắc
Gom hế́t muôn ngàn vải tám thô
May đủ hai hàng cờ lá phướng
Treo lên trắng toát một cơ đồ

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đủ lạnh một hương nguyền
Người thơm áo mới mùi hoa vải
Ta cứ u hoài một nỗi riêng
Đã quá xa xôi ngày thất tán
Biển xưa chừng lắng những con thuyền
Ôi trinh tiết gái ngoài hoang đảo
Chắc cũng nhạt nhòa chuyện đảo điên

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm đánh đổi chuyện keo sơn
Người thân biệt xứ lên rừng núi
Kẻ ngóng đầu non đến mỏi mòn
Thư nhắn trên đầu trang giấy rách
" quên đi mà cứu trẻ măng non
mười năm thân đã mềm như lá
như xác ve sầu đã héo hon
bồng bế con ra ngoài cõi ngoại
giữ lấy giùm nhau chút mộng tròn "

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm giậu đổ nát bìm xanh
Mười năm thôn xóm thành hang ổ
Người sống như loài thú mọc nanh
Con lớn hoang đàng theo cỏ dại
Mẹ buồn như cái vạc sang canh
Mẹ gởi con đi ngoài biển lạnh
Bằng như cọng cỏ ném sau gành
Thuyền con mỏng mảnh trời đen kịt
Mẹ thức từng đêm mắt lạnh tanh
Con đi một sống trăm lần chết
Mẹ đứt từng khoanh ruột đoạn đành

Vậy đó, tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm ngờ ngợ giữa chiêm bao
Ngày đi tóc rối còn đen mượt
Mắt sáng còn nguyên đốm lửa sao
Lòng đã dặn lòng chờ Câu Tiễn
Gom mộng bình sinh nối chí cao
Ai kẻ mài gươm về đấ́t cũ
Ai mang đoản kiếm nhập Tần sâu
Hẹn nhau xẻ núi dầu sạn đạo
Miễ̃n thấy cờ bay ải địa đầu

Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm nếm đủ vị chua cay
Mười năm mòn lẳn đôi giày cỏ
Ngó lại xem còn mất những ai
Đất khách đãi nhau toàn mật đắng
Tâm giao chưa quá một đêm say
Người ơi ... đất nước mà rao bán
Thiên hạ muôn người sợ lấm tay

Vậy đó tưởng quên mà vẫn nhớ
Mười năm ... một giấc mộng không thành
Người chờ cho hết đời cô quạnh
Ta đứng bên trời, lệ chảy nhanh

 cao vị khanh
      tháng tư 1985 



Sunday, April 22, 2018

Charlie


_________

CHÂN DIỆN MỤC



Người ấy đối với tôi cùng tuổi, cùng lớp, ở cùng một chỗ.

Chàng có dáng thư sinh, vui vẻ, cởi mở? Đó là năm 1954-1955. Mười bẩy, mười tám tuổi. Tuy sống trong cảnh chẳng ra học, chẳng ra làm, nhưng mấy thằng rất vui, cười giỡn hoài (?). Có bữa 5 thằng vét túi chỉ có một đồng (hồi còn một đồng xé làm hai, 5 cắc cũng mua được một món).

CÔ GIÁO TỴ NẠN JENNIFER RAMM trại tỵ nạn Galang, Nam Dương

___________________

TRUYỆN CẢM ĐỘNG: TÌNH NGƯỜI, TÌNH YÊU....

Nguyễn Khắp Nơi

Cô Giáo Tỵ Nạn mà tôi và các bạn đề cập tới ngày hôm nay, không phải là cô giáo ở Việt Nam đi vượt biên, sống tạm thời tại các trại tỵ nạn, mà là cô giáo người Úc, từ Úc tới các trại tỵ nạn để dậy tiếng Anh cho những người dân Tỵ Nạn đang sống ở đó.
Cô giáo người Úc này tên là Jennifer Joy Ramm.

Cô Giáo Jenny đang nhận quà Giáng Sinh do đại diện trại tỵ nạn trao tặng, năm 1982.




Sau ngày Việt Cộng cưỡng chiếm Miền Nam, dân Việt chúng ta đã ào ạt bỏ xứ ra đi tìm Tự Do, vì không thể sống dưới chế độ bạo lực, tù đầy và sự trả thù dã man của bọn Cộng Sản. Cả thế giới dang rộng vòng tay và lòng từ thiện thiết lập những trung tâm tỵ nạn tại các hòn đảo trong vùng Á Châu Thái Bình Dương để chúng ta có nơi tạm trú chờ đi định cư ở các quốc gia khác.

Biển đêm

Thơ Ngọc Huệ
Hoàng Vân diễn ngâm

Saturday, April 21, 2018

Người mơ


Ông lão bán kem "Tướng Trần Bá Di"


___________

Lê Văn Hưởng 

TSN Sưu Tầm và anh  LĐCT chuyển

Rất cám ơn

TH


Thiếu tướng Trần Bá Di (1931-2018)

Trời nắng chang chang, với cái nóng nung người của tiểu bang Florida vào mùa hè lối 90 độ F (32 độ C). Trước cửa tiệm bán hàng lưu niệm (Gift Shop) đông người, một ông lão người Việt Nam đứng bán kem cho du khách. Xe bán kem có hình dáng như cái thùng vuông dài, bên ngoài có sơn chữ và hình vẽ mấy bịch kem đông lạnh. Khách khá đông, ông tươi cười với mọi người. Cách đó không xa, một du khách Việt Nam khác, đứng tuổi, nhìn ông bán kem một cách chăm chú, nghĩ mình đang gặp lại một người quen biết từ khi còn ở quê nhà mấy mươi năm về trước.
 Khách lạ bước đến gần xe kem trong khi ông bán hàng đang bận rộn với khách. Nhìn bảng tên gắn trên áo ông lão bán kem, khách lạ mừng thầm vì đúng tên người mình quen biết. 

Trăng lẻ loi

____________________

Một người bạn mới đến với Trang nhà Tha Hương qua những vần thơ tuyệt đẹp
Xin chào đón nhà thơ Mục Tú và xin trân trọng giới thiệu anh đến cùng Qúi Thầy Cô và thân hữu Tha Hương bốn phương
HTTL