Sunday, November 19, 2017

Người Con Gái Kinh Cấm

_____________

NGUYỄN NGỌC HOÀNG

Thầy Nguyễn Ngọc Hoàng
1.

Bến đò chợ Giữa nằm ở ngã ba sông, một bên là chợ huyện, bên kia xuôi về kinh Cấm. Không ai còn nhớ tự bao giờ đã tên gọi khó nghe, đầy bí ẩn như vậy. Chỉ biết từ ngày30/4/75, chính quyền địa phương đã đổi tên đơn vị mới là phường An Lạc. Nhưng vài năm sau, dân chúng trong huyện lại trở lại gọi tên cũ là phường kinh Cấm. Rồi kể cả chính quyền, cũng chẳng ai màng đến tên của cái xóm nghèo xơ xác đó... Hầu hết dân trong vùng kinh Cấm sống bằng nghề đan và vá lưới gia truyền. Lưới kinh Cấm nổi tiếng cả tỉnh đẹp, bền và rẻ. Vậy mà dân chúng trong huyện không ai muốn léo lánh và cấm đoán cả con cái không được bén mãn đến gần. Người lớn kể lại rằng kinh Cấm là xóm của người bệnh phong, thành lập từ thờI Pháp thuộc. Trải qua nhiều đời, đến nay người ta cũng rất thận trọng và ái ngại phải nhắc đến. Chính quyền mới đã tổ chức nhiều chiến dịch cải cách trong vùng về ấn tượng chia rẽ đó. Rằng kinh Cấm không còn là xóm cùi nữa. Những cố gắng, kêu gọi đó chừng như không thay đổi được nhiều trong ý thức sinh hoạt của dân chúng huyện. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi theo sự tái lập của nề nếp và thói quen. Nhưng nếu chỉ chừng ấy, đã không thành chuyện...

                                                        

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI.. (PHẦN 9)


___________________

HÀ MỸ NHAN
BA TUI .





     Ba tui người tầm thước chỉ gần mét bảy chớ không cao lắm. Đứa nào trong nhà cao ráo là giống má  tui và bên ngoại.  Ba người gốc Thạnh Hưng Giồng Riềng nên từ nhỏ giỏi việc đồng áng,  giăng câu ,đặt lờ  . Ba được ông nội cho học tiếng Pháp . Ông nội tui bên Tàu qua khi  còn thắt bính vì vậy ông không nói rành tiếng Việt. Theo lời má tui thì ông chỉ nói được những câu đơn giản. Ông nội tui mất sớm ở tuổi 61, lúc má  mới đẻ chị hai được vài tháng.. Ông làm thầy thuốc bắc nói thông thạo mấy chục thứ tiếng bên tàu. Còn bà nội tui hông biết 1 chữ làm thuốc.
  Ba tui viết chữ rất đẹp, nét nào ra nét ấy. Mỗi lần viết ba ngoáy ngoáy cây viết trong không khí  vài cái rồi mới đặt ngòi viết xuống tờ giấy. Nét chữ nghiêng nghiêng đậm lợt đá lên đá xuống lã lướt như muốn  chạy dài theo lằn gạch hàng trên tờ giấy. Bởi dị mà ba luôn luôn rèn chữ viết cho tụi tui. Đứa nào viết xấu bị khẽ tay gần chết . Tính ba rất hiền và  mẫu mực.  Ba nói năng từ tốn, một một hai hai chớ không chịu thói tráo trở lật lọng. Đứa nào nói dóc nói láo là bị đòn vì ba rất ghét.
    Khác với má tính tình rộng rãi ăn to xài lớn và sang , ba tui rất tiện tặn. Ba ít khi mua sắm cho mình . Nhưng chuyện nào đáng  xài thì ba  không tiếc tiền. Cứ đến mùa tựu trường , ba chở tui ra tiệm tạp hóa lớn nhất thị xã mua một xe xích lô tập vở các thứ tốt nhất rồi bắt tui ngồi trên xe cho bác xích lô chở về nhà. Ba lo cho  bầy con chuyện học hành từng chút một. Tui nhớ hoài lúc tui đậu đệ thất , ba chở tui ra tiệm xe đạp ở xéo rạp Nghệ Đô sắm cho tui một chiếc xe đạp thiệt là bảnh. Tui chạy về tới  nhà tui trong những con mắt ngưỡng mộ của mấy bạn hàng xóm...

Tâm Sự Đời Tôi

Đôi khi


Saturday, November 18, 2017

Hắn


                                         Nguyên Ngôn       


Oanh ngồi ở sân sau nhà mình, nhấm nháp ly cà phê, thưởng thức khóm hoa hồng tự mình chăm bón. Thưởng thức công trình của chính mình bao giờ cũng là sự thưởng thức cao nhứt. Hắn hẹn cuối tuần sẽ đến thăm Oanh. Đây là cái hẹn đầu tiên với Hắn. Oanh lẩm nhẩm làm một bản thống kê về Hắn.
Hắn bình thường đến độ không thể bình thường hơn. Hắn chìm lỉm trong đám đông. Từ trước đến giờ, Hắn chưa hề biểu lộ một tài năng gì đặc biệt. Hình như Hắn chưa hề cầm micro để oang oang cái miệng trước đám đông. Có thể nói, Hắn chỉ là một chúng sinh trong đám chúng sinh lúc nhúc mà Oanh gặp hàng ngày.
Hắn ít nói, lại tìm đũ mọi cách để được nói ít hơn. Trong một bửa trà dư tữu hậu, anh chị em đang nói về việc lái xe trên đường trường. Người thì nói, khi gặp măt đường có nhớt thì phải chạy chậm lại. Người khác nói khi gặp mặt đường có cát thì phải giảm tốc độ lại. Một người khác nữa nói khi gặp mưa đá…Mỗi người một câu rôm rả, om sòm. Hắn vẫn ngồi làm thinh. Có người hỏi Hắn, theo anh thì khi nào anh phải giảm tốc độ? Hắn buông ra chỉ có năm chữ, khi mặt đường đổi màu. Chấm hết. Hắn dùng chỉ có năm chữ để diển tả tất cả các tình cảnh trên mặt đường.

Tình Xa


Thu Nhớ Người & Về Đâu & Giọt Nắng Chiều



Friday, November 17, 2017

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI.. PHẦN 7 & 8

_______________

HÀ MỸ NHAN







Trước sân nhà che cái rạp lớn để hơn chục bộ bàn ghế. Khách khứa ra vô ì xèo làm tui hơi ớn. Chị Bê nói :
   - Đừng có sợ , đi theo chị nè..
Trong nhà có tiếng đàn ông nói lớn : 
     -  Con Bê dìa rồi kìa .. tưởng bà chủ hong cho bây dìa chớ..
  Một người đàn ông cao lớn mặc bộ bà ba  màu cháo lòng bước ra. Chị Bê lột nón xuống : 
    - Thưa tía con mới dìa. Thiếm ba gởi thùng bánh tây dí kết xá xị  cúng má nè tía. 
   -  Chèn ơi ,cho bây dìa đốt nhang cho má bây là tốt gồi. Thiếm mua đồ chi cho tốn kém. Ụa..con ai đây? 
   - Dạ con thiếm ba đó tía. 
    - Dị hen. Dẫn em vô nhà đi con.
Tía của chị Bê dòm lạ nghen. Ổng cao lớn, da ngăm đen , đầu bới củ tỏi . Lạ nhứt là hàm râu đen dài tới ngực. Ông không mang dép mà đi chưn không. Bàn  chưn to bè với những cái móng lâu ngày không cắt đóng đầy phèn đất .
  Chị Bê dẫn tui vô bàn thờ má chị đốt nhang. Tui hỏi:

Nắng Cali & Sai gòn nơi đất khách


Thursday, November 16, 2017

Thu Nhớ Người

_____________________

Chào đón tác giả Nguyễn Ngọc Hoàng đến với diễn đàn Tha Hương với bài thơ "Thu nhớ người" và xin trân trọng giới thiệu tác giả đến cùng quý Thầy Cô và thân hữu Tha Hương bốn phương

HTTL



KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI ...(phần 5&6)

_________________

HÀ MỸ NHAN




Tiếp theo...( Phần V)


Mỗi buổi sáng má đều để phần ăn cho tui và con Linh trên bàn và đậy lồng bàn cẩn thận. Thường ngày lúc tắm cho chị em tui xong má hay chải đầu và cột tóc cho chị em. Lúc chải đầu má hay dặn: 

    - Ở nhà có 2 chị em, con nhớ coi chừng em cho kỹ nhe hông.
   -  Dạ. 
    -  Em còn nhỏ đừng có ăn hiếp em,  đừng dẫn em ra hầm hố chơi té xuống chết nhe hông.
      - Dạ.
      -- Đừng có mở cửa, hông thôi em đi ra sau đìa con hông hay đó.

Nắng Cali


Wednesday, November 15, 2017

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI (Phần 3 & 4 tiếp theo.)

___________________

HÀ MỸ NHAN

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI ( Phần 3 tiếp theo..) 




 Ông nội của bà chống xuồng dọc theo bờ ruộng để gỡ câu và cuốn lưới giăng cá. Mùa giáp tết cá dính đầy lưới mà toàn cá rô mề, con nào con nấy bự bằng 4 ngón tay mập ú. Tay lưới nặng trĩu cá dính đầy . Ông cuốn lưới xong bỏ lên sạp  xuồng rồi quay lại cuốn cần câu. Tới đầu bờ ruộng thì vừa hết. Gió bấc thổi rào rào , bộ đồ thấm ướt vì nãy giờ cuốn lưới làm ông lạnh thấu xương. Ông cắn răng ráng chịu mà 2 hàm cứ đánh bò cạp. Sực nhớ ông lôi gói thuốc rê định bụng vấn 1 điếu hút cho đỡ lạnh rồi mới gỡ cá.
Vừa rít 1 hơi dài cho nó đã thèm bỗng nhiên ông nghe một làn gió kỳ lạ lắm. Nó  lạnh sống lưng làm ông sởn gai ốc. Ông vát tay lưới và đống cần câu với cái giỏ tre bước lên bờ ruộng định hút hết điếu thuốc rồi gỡ cá .
  -  Cha chả, bữa nay gỡ cá tới hừng đông đa. Ông lẩm bẩm một mình.
  Bổng nhiên ông nghe giọng nói cất lên : 
  - Cá nhiều quá hả ông anh !

Monday, November 13, 2017

Kỷ niệm thân thương


Thầy cũ, trò xưa



Khung thơ được làm thân ái kính tặng Thầy Phạm Huy Viên và chị Kim Quang

Hoàng Thị Tố Lang





Chuyện tình người đan áo

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI (kỳ 2))

____________

HÀ MỸ NHAN




   Mỗi ngày bà nội kể một vài truyện.. nhưng truyện nào cũng thu hút tụi tui hết biết. Có 1 điều đặc biệt là cứ ngay tầm 1 giờ rưỡi là ở xóm tui có nhiều gánh hàng rong ngang qua.. thôi thì đủ thứ : chè thưng ,bánh mặn, bánh lọt ,lòn xòn, xưng xa hột lựu  ,khoai mì ,khoai lang luộc. Ngày đó  bà Tám  không có gánh mà đội xề khoai lang trên đầu. Một xề chất đầy khoai nặng trĩu oằn xệ xuống che hết cái trán và 2 con mắt  của bà Tám mà hông biết sao bả thấy đường đi ngay băng luôn hà. Mà ngộ lắm nhe. Khoai lang được bà dùng cây tre vót nhỏ cỡ chưn nhang rồi bà Tám ghim hai ba củ  vô một ghim. Hễ cũ nhỏ thì 3 củ 1 ghim, còn củ lớn thì chỉ 2 củ thôi. Ngày đó đâu có xài bọc ni lông như bi giờ. Thịt thì gói giấy dầu rồi cột bằng dây lát . Còn xôi hay quà  bánh họ gói bằng lá chuối, lá môn hay lá sen.Nhưng ngày xưa người ta trồng trọt toàn bằng phân vỏ tôm ủ chung với lá cây cho mục rồi đem bón ruộng nên khoai củ nào củ nấy lớn mà ngọt lịm như đường . Bà nội tui thương cháu lắm nhưng phải tiết kiệm vì tiền lương ba tui gởi về hàng tháng cũng giới hạn . Tuy vậy mỗi ngày nội cũng mua vài ghim khoai chia đều cho tụi tui và mấy đứa nhỏ trong xóm đang nằm la liệt trên hàng ba nhà tui ngóng cổ cò đợi nội tui kể chuyện. Tụi tui thắc mắc thì nội nói :

Sunday, November 12, 2017

VỌNG CỐ HƯƠNG...

VỌNG CỐ HƯƠNG ...

Thơ : Thụy Vũ 
Người mẫu :Khánh Nga



                                            Nơi biển chiều một mình em dạo khúc ...
Sầu ly hương cho mắt lệ lưng tròng.
Đợt sóng xa chuyên chở nỗi nhớ mong
Nơi đất khách ngóng trông về quê mẹ...

Tiếng đàn ai thấm buồn đời cô lẻ
Nghe miên man từng đợt sóng xô bờ
Như họa cùng đời lữ khách bơ vơ
Nơi biển vắng cung tơ dường lỗi nhịp...

Nhớ bóng ai tiếng đàn sầu vạn kiếp
Giữa muôn trùng điệu hát lạc dây tơ
Để riêng em trong nhung nhớ thẩn thờ !
Gởi sóng biển mang tình về cố quốc ...

THỤY VŨ 

Nov. 2017

Những Ngày Đầu Tiên Trên Đất Mỹ

ĐÀO MINH QUANG

Bài viết của cô chủ vườn làm tui nhớ những ngày đầu tiên đặt chân đến Múkegon , Michigan vào mùa đông năm 1979. Hoa tuyết rơi  mù trời như những mãnh bông gòn trắng toát . Ngồi trong xe Từ phi trường về nhà bạn , nhìn ra trông đẹp vô cùng nhưng cũng rất lạnh lòng nhất là với một người cu ki như tôi , lưu lạc nơi quê người đất khách .  
Đào Mình Quang 1979
Nên rất nhiều suy tư , ưu tư thì đúng hơn cho một tương lai mịt mù trước mắt và hoàn cảnh khốn khổ của gia đình còn ở lại trong nhà tù Việt Nam Cộng Sản 
Suy tư cho đến nổi sau buỗi học Anh văn ở  Adult School  ra về quên jacket trong trường , đi lầm lủi trong tuyết rơi lạnh giá cả một khoảng đường dài mà chẳng cảm thấy lạnh lùng . Về đến nhà mới sực nhớ mình quên cái áo . Lại quay trở lại , nhưng không đi mà chạy để rút bớt thời gian , để làm nóng cơ thể và chống thời tiết lạnh ngoài trời 

Hoa tuyết lạnh lùng rơi
Gió bâng khuâng nhẹ thổi
Chân rải rác lá vàng
Đang ở đâu hồn tôi ?

KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA TUI..Kỳ.1


_______________

HÀ MỸ NHAN




Giờ đây khi tuổi đời chồng chất nặng hai vai và mái tóc đã phai màu son trẻ , nhìn lại suốt quãng đời mình , khi đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống tui luôn thấy ký ức tuổi thơ là phần đời đẹp đẽ nhất của mình.
      Ngày ấy tui còn quá nhỏ nhưng trí óc non nớt của tui vẫn nhớ như in những tháng ngày đẹp đẽ đó . Lúc tui lên 3  tuổi thì má tui phải theo ba vô Rạch Sỏi ở vì ba tui đổi vào làm ở đó.   Thế là mấy chị em tui phải ở nhà với bà nội.  Chị hai Mỹ Lệ ,anh ba Sơn Điệp ,chị tư Mỹ Dung ,tui thứ 5 là Mỹ Nhan và em gái thứ 6 Mỹ Linh mới hơn thôi nôi. Sau khi có nhà trong Rạch Sỏi má về rước Mỹ Linh nên ở nhà tui nhỏ nhứt. 

Lời của con